Vợ về ngoại


Tác giả NÕN

Tiếng gọi của bà xã giựt ngược tôi : cưng ơi, vô em nhờ chút coi. Cưng ơi, cưng à, là tiếng kêu trầm thống của nàng mỗi sáng, tôi nào không biết vợ muốn nhờ vả gì. Giá như mọi bữa là tôi thót vào ngay vì chắc chắn là bả nhờ cài cái dây áo nịt hay hỏi ý về một món lót nào đó. Nhưng sáng nay tôi nghe rồi tỉnh bơ vì chút xíu nữa bả và mấy nhóc kéo nhau về thăm ngoại.

Năm nào chả vậy, lũ nhóc vừa nghỉ hè là bả ỏn ẻn xin tôi cho dẫn về thăm ngoại. Tôi nào có hẹp hòi nên khi bả mở miệng xin là tôi thuận ngay. Thế mà lúc sắp chia tay lại chùng chình không muốn. Chả là tôi quen nằm cạnh bả lâu rồi, mồ hôi mồ hướm gì của bả tôi rành sáu câu hết trọi. Giờ bả đi, tôi nằm chèo queo một mình, ôi còn nỗi buồn nào hơn. Mà bả đi mau mắn gì cho cam, về gặp mẹ, gặp em rề rà lâu khiếp, xin đi chừng hai hôm mà lần nào cũng hết tuần mới về.

Tôi cự thì bả lấy cớ bị bà má giữ riết. Quí vị nghĩ coi 7 ngày dài lơ dài lắc chớ bộ ít oi sao. Quen mỗi tối có cái gì cầm chơi, mỗi lần bả đi đem ráo mọi món, buồn tay, buồn miệng, khó ngủ cách gì. Đã vậy bả còn dặn dò con Nụ : mày ở nhà canhcậu cho mợ, bắt ổng uống sữa, đi ngủ sớm, không được léng phéng bỏ đi chơi.

Rồi bả kêmột toa dài thòng lòng như toa thuốc, dặn giờ nào thì rót sữa, giờ nào thì nhắc tôi tắt đèn, lỉnh ca lỉnh kỉnh, rầu tổ chảng. Con nhỏ lấy lòng bà chủ nghe sát rạt, èo ẹo : thưa cậu liên chi. Tôi bực gắt um, nó mếu máo : con sợ mợ về la nên nhắc mà cậu mắng mỏ con dữ vậy.

Thấy lâu lâu tôi chẳng ừ hử gì, vợ bò ra, gặp tôi ngồi thu lu một đống, nàng õng ẹo nói : thì em xin phép cưng rồi, cưng ô kê mà sao chù bụ mặt vậy. Cưng đừng làm vậy, má nghe được sẽphiền, em đi rồi nhanh chóng sẽdìa, cưng chịu khó chút đi, dìa em thưởng. Chưa gì bả ôm tôi hun cái chóc, tôi sợ mấy nhỏ bắt gặp hoặc con Nụ dòm nên la : bà thiệt ẩu tả, nhà đông người mà bậy bạ vô chừng. Nàng nguýt tôi một cái có đuôi, nắm tay lôi xềnh xệch : vô đây, em nhờ chút coi.

Tôi bị kéo như thằng tù bị đưa ra sở lục hình, riu ríu đi theo. Nàng vừa vô tới buồng, đá cửa cái rầm, nhõng nhẽo : cưng bận dùm cái áo nịt coi, em thích cưng chọn cho em màu mà cưng ưng. Bữa nào dìa, em bận nó lại để cưng có ấn tượng. Ấn tượng mụ nội tôi, chớ ấn voi. Nhưng mà biết bả nói có mục đích nên tôi ừ ừ cho rồi.

Nàng kéo tôi xềnh xệch ra cái gương soi, cởi bung cái áo trên người, để trần vú một đống. Nàng nói : đó em giao anh toàn quyền, chọn màu sắc, loại áo nào mặc vô cho em, cũng được. Kế nàng liếc tôi, mắt lúng liếng dễ ghét làm sao. Tôi thấy hai cái vú như hai cục cơm nếp trắng phau với hai cái núm màu nâu non như cà phê sữa mà bao nhiêu nhuệ khí bay ráo cả.

Bàn tay lóng cóng cách gì, chỉ muốn xoè ra đủ năm ngón mà quơ lên hai cái vú măn một hồi chođã. Thấy tôi bần thần như bị hớp hồn, nàng cười chúm chím, chọc : em biết cưng ưng giúp em mà em kêu còn làm bộ. Chả hiểu giỡn hay thiệt, nàng quẫy người một cái, hai cái vú lắc như lục lạc con nít chơi, nàng chêm : anh coi, còn ngon lành chớ hả. Tôi há hốc mồm, nuốt vội mấy cục ì ì. Vợ cười như nắc nẻ giục : anh hộ em cho mau để mẹ con đi kẻo trễ.

Tôi đi guốc trong bụng bả vì đời nào bả đợi nước tới chưn mới nhảy. Bả tính việc như thần, biết tôi ê a thế nào cũng sờ sờ mó mó nên luôn trừ hao có khoảng lơi ra. Bả nhắn nhe hối là sợ tôi thiếm xực lung tung, chớ còn rị mọ bóp bậy ít lâu hổng xi nhê gì hết.

Tôi khề khà lục ngăn kéo, lôi hết cái nịt này đến cái nịt kia. Món nào cũng áp vô ngực bả, ấp gọn ghẽ lên hai cái vú, nắn nắn nót nót, sửa tới sửa lui, day qua day lại, rồi đổi thay cái khác. Chả là tôi cốt chùng chình để được đụng chạm và rờ rẫm vú bả, chớ còn làm rẹt rẹt thì chỉ loáng là xong.

Cà kê dê ngỗng khắp lượt mà vẫn không chọn ra cái màu nào hợp, định thử lại lần hai từ cái đầu thì nàng la tồ tồ : thôi đi tía non, chọn gì mà cứ vú người ta bóp xịt xịt, còn áo thì liệng tà la. Bả nói lớn quá, tôi phải bịt ngay miệng bả chớ để nhóc biết thì ể mặt hết.

Bả xùng xùng đuổi : thôi ông ra đi, tôi không khiến. Người ta nhờ mà tẩn mẩn tựa xẩm sờ voi, măn măn nhột tổ mẹ. Tôi lủi thủi đi ra, lầu bầu : người ta không muốn thì ra lôi vô bằng được, chừng bực mình thì xô đuổi như tà. Tôi dậm chưn mà đi. Vợ lăng xăng khều cái móc cài vô mà nhanh chóng biến.

Mãi đến khi bả và mấy nhỏ đi rồi tôi mới thấy buồn. Nhà vắng chi vắng lạ, đến con muỗi bay qua cũng nghe tiếng vo ve. Tôi thấy người dài ra, nhễu nhão như xe bị chảy dầu, chảy nhớt. Con Nụ thấy tôi xụ mặt thì xun xoe xem tôi có nhắn nhủ hay nhờ gì không. Tôi lầm lì không nói.

Bực mình, tôi bỏ vào buồng nằm. Dặn con Nụ : chừng nào ăn ta sẽ ra, đừng quấy rầy ta. Tôi nói là đi nằm mà ngả mình gì nổi. Lình phình chỗ này chỗ kia lượn lờ bóng dáng vợ. Lác đác trên giường trên ghế còn để vương cái áo, cái quần lót của cô ta. Người đâu mà lá môn, chuối chiên vứt bừa vứt bãi khắp chốn.

Tôi thu nhặt cầm lên, chất lụa mềm và cái mùi đặc biệt đàn bà làm tôi choáng váng. Chèn ơi, bả mới đi mà sao nhớ mung lung. Chưa chi đã muốn tương tư hơi hướm của bả. Len lén, tôi đưa cái nịt vú và cái quần sịp của vợ lần lượt lên hít ngửi. Khứu giác thông thống, cảm giác mông mênh, luễnh loãng rì rào, tôi nhắm mắt hưởng thụ mùi đặc biệt của vợ.

Kiểu này thì tôi chịu đời suốt cả tuần sao cho thấu. Tôi bò ra bàn, bật cái laptop lên vào mạng khoắng. Lướt qua các nơi vẫn truy cập, vào những địa chỉ miền tôi hằng xem nếm mỗi đêm. Những đùi vế, những môi ngon miệng ngọt, những rãnh sông, suối mật, những cồn thịt nổi vồng, những đàn bà đủ màu nhoang nhoáng hiện ra. Tóc xanh, tóc nâu, tóc vàng, tóc đỏ, lông sạch, lông nhiều, chân dài, chân ngắn, uốn éo khoe khoang, tôi hít hà như đang ăn ớt.

Tôi bị lôi cuốn vào màn hình để nhận những nụ cười nhỏn nhoẻn của giai nhân như tưởng họ đang gởi tới cho mình. Cô này nâng vú lên chìa cho người đối diện xăm xoi, cái núm vú được rung rung khiêu khích. Cô kia nghển mông vỗ bộp bộp luôn tay. Cô khác thì thắt hai đai của cái sịp còn bé tẹo cứa dọc theo cái khe ở giữa háng mà lưỡi thè ra tựachó.

Lâu lâu lại nghe thập thò tiếng chân lẹp xẹp bên ngoài, tôi biết chắc con Nụ muốn lên hỏi xem tôi ra sao mà không dám bén mảng tới. Tôi chẳng kể gì cứ tiếp tục làm theo ý thích của mình. Trời chập choạng, tôi cũng không nghĩ việc bấm đèn lên cho sáng.
Kè kè bên cái laptop đọc/nghe/nhìn cuộc đối đáp giữa một nàng với bâu xâu một đám trai tráng mãi, nhãn lực không điều tiết kịp nên chóng chán. Đại để quanh đi quẩn lại cũng chỉ là những lời khích bác/năn nỉ/thách thức để yêu cầu cô nàng cởi áo, khoe vú hoặc lột sịp cho họ ngắm thứ mà họ đang hau háu chờ. Chín cô như một ỡm ỡm ờ ờ cởi cái dây, úm cái ngực, lắc lư để thịt da rung rung khiêu khích rồi lại cột lại. Tiếng ồ vang lên lại xin xỏ, thuyết phục; có bé thì mạnh dạn mở ra một hay bên vú để được các chú khen đẹp lắm, lớn lắm, núm nở lắm. Có bé thì tháo toẹt luôn cả quần lót để bày ra cái hang bị đóng gông bằng những cái khoen bạch kim, đồng, chì lủng lẳng bấm dọc theo cái khe bầy hầy như lồn trâu. Tôi chẳng hiểu thứ thời trang gì kỳ cục, nội nhìn thôi đã muốn thấy đau, vậy mà các cô chịu mang suốt ngày/tháng/năm, có lẽ đến suốt đời mới lạ. Bởi vậy, nên tôi nản mà bỏ ra khỏi mạng.

Tôi quay sang rà rà mấy cái miền chiếu phim XXX để tìm một cái nhìn hay ho hơn. Bề gì xem những cuộc đấu vật trên giường còn lý thú gấp vạn lần lải nhải nghe các anh/chị tán tỉnh, gạ gẫm nhau. May sao tôi chộp được một màn đáng đồng tiền bát gạo, một khứa lão đến chơi nhà người quen/bạn bè hay bà con gì đó, đang nhậu với vợ chồng chủ thì lè nhè nghe chồng sai vợ đi lấy thêm rượu. Tay này đã lảo đảo, ríu mắt lại, muốn gục đến nơi. Chờ cho cô vợ đi, khứa lẽo đẽo theo. Vừa vào trong kho, khứa đè nghiến con bé vào vách, lật áo sờ vò vú con nhỏ.

Tưởng con bé sẽ xáng cho khứa một cái tát, nào ngờ con bé êm rơ. Lão lột trần con nhỏ, ộp oạp ngậm vú cắn nhay như gặm mẩu ngô, nước miếng nước mồm làm ướt nhoẹt từ cổ, vai đến bầy hầy lên hai cái vú loang loáng mà thèm. Vậy đã thôi đâu, lão còn lôi gác một chân con bé lên rồi rúc vào làm y hệt như ở vú. Con bé bị môi, lưỡi, miệng của khưa quậy tầy huầy nơi cái rãnh, nước nôi cũng tứa ào ào. Con bé vắt vẻo như chó đái, chưn nhón lên cà gúc cà gác như lò xo bật. Tôi bấn xúc xích vì súng bị kẹt đạn, chỉ chực cướp cò, lục xục trong quần như đang cái bắp nướng trong đó.

May mà đã được vợ ứng trước lại còn cho lãnh ráp bên hồi hôm, thế mà thấy cũng muốn bắn máy bay. Tôi phải vội chạy ào vào buồng tắm, mở nước xối xả cho cơn hỏa đừng hành hạ, chẳng kịp " xai ao " hay " lốc ốp " cái máy. Tôi để nươc tuôn chan hòa trên người, vỗ bộp bộp tứ tung, thấy súng đã thông, cò đã khóa thì khoan khoái bước ra. Ủa lạ, lúc nãy bỏ đi đèn tối thui mà giờ thì sáng trưng, còn con Nụ thì lính quính đứng lên.

Tôi nạt lên : sao vào mà chẳng lên tiếng. Con Nụ chống chế đã gọi hết hơi, không nghe tôi ừ hử nên vào xem cho rõ. Cũng có thể là vậy, nhưng nhìn vẻ lúng túng của con Nụ, nhất là cái mặt đỏ như gấc của nó, tôi lờ mờ đoán biết là con bé đã nhìn thấy hình ảnh trên máy. Tôi la toáng lên : đây là phòng riêng của vợ chồng cậu, máy móc chứa đầy tài liệu mật, mày có tò mò xem liếc gì không.

Con Nụ chối phăng phăng. Tôi đợi cho nó ngấm ngấm lại đe nẹt : mày phải thú thật, chớ để cậu tìm ra mà có tội. Mợ có thể cho mày thôi việc và đuổi ra khỏi nhà, tội nghiệp con Nụ quính lên, tay chân lóng cóng. Tôi dồn nó vào chỗ kẹt : mày có lỡ nhìn lướt, cậu cũng xí xóa vì mày không cố ý. Mày nói cho cậu biết, may ra cậu xem có chạm gì vào chỗ mật thì dấu mợ.

Không rõ ma đưa lối, quỉ dẫn đường thế nào mà bao nhiêu lời vợ kể về con bé Nụ từ trước đến nay lù lù hiện ra lại đầy đủ. Tôi biết con bé đã léng phéng bồ bịch, rồi vì khó khăn phải bò ra thành phố kiếm việc, vào làm cho gia đình tôi. Chắc chắn là bé đã thấy cái trò bú liếm của khứa lão nên mặt mũi mới chín rừ ra vậy. Tôi liếc chờ xem phản ứng con bé thế nào. Con bé ấp úng một hồi rồi lí nhí thưa : cháu mò mò đi tìm cái công tắc thì lướt qua chỗ máy của cậu, chẳng hiểu chạm điện thế nào mà máy nhảy nhảy hình kỳ cục lắm.

Tôi giả vờ cáu kỉnh : mày nói máy của cậu hiện lên hình kỳ cục là cái gì. Cậu đời nào lại gài mấy thứ tào lao thiên đế đó chớ, hay mày nhìn vớ vẩn ở đâu rồi đổ riệt cho cậu. Con Nụ cãi ào ào : cháu có ra ngoài khi nào thì xem ở đâu, quả là chính mắt cháu thấy trong đó. Tôi lại đe : mày nói nhìn ra hình tầm bậy thì nó thế nào mà gọi là tầm bậy. Tội nghiệp, con bé phải xoay lưỡi như chong chóng, ậm à ậm ừ mãi mới thỏ thẻ : cháu thấy ảnh đàn ông đàn bà làm quái quỉ gì đâu. Tôi bật kêu lên : bỏ mẹ, sao lại có chuyện này, chả lẽ tự dưng mà nó nhảy phóc vào múa may ở đó, đâu để cậu xem rồi xóa béng đi, chứ mợ nhìn thấy thì chết. Con Nụ cũng ừ ào bảo phải.

Tôi trấn an nó : thôi được, mày vào kiếm cậu có việc gì. Con Nụ kể lể : suốt ngày thấy cậu chẳng ăn uống gì, sợ cậu yếu nên lên mời cậu dùng bữa. Tôi cám ơn bảo nó xuống trước. Tôi ngồi vào máy, cảnh lúc nãy tiếp tục, khứa đang đè con nhỏ ngay ở thềm kho mà hẩy mông giập phạch phạch. Con bé cong người lên như cái cối phành miệng cho cái chầy giã độp độp. Hai giò con bé khoắng trên không, không một tiếng phát ramà nghe vi vút như phong linh. Mắt con bé dại gì, tay bíu lấy lưng khứa mà phụ nâng khứa lên và vứt oạch xuống.

Tôi tắt máy, lo đi kiếm chút bỏ bụng cái đã. Con Nụ lăng xăng dọn bàn, chầu chực chờ tôi sai bảo. Tôi nhẩn nha ăn, coi như không mảy may có chuyện gì xảy ra. Đang nhiên, tôi hỏi con Nụ : sao đang yêu đương nhau, mày lại bỏ anh ấy lên đây vậy. Con Nụ giật thót mình, len lén nhìn tôi. Để nó khỏi hoang mang, tôi ôn tồn bảo : mợ nói cho ta biết rồi. Ta hỏi mày để xem có giúp ích gì được cho mày chút chi, chứ ta không muốn xen vào chuyện riêng tư của mày đâu.

Con Nụ huyên thuyên kể, tôi lãng đãng lắng nghe. Chờ xong, tôi vặn nó : thế có khi nào mày nhớ tới người yêu không. Con Nụ xoăn xoe gấu áo, tôi bảo : cậu hiểu, chờ mợ về cậu sẽ xin để mợ cho mày về thăm nhà mấy hôm. Con Nụ không tin ở tai nó, mở mắt tròn xoe ra. Tôi lại độp một câu hỏi khác : thế suốtthời gian quen biết, người ấy có vồ vập ôm ấp gì mày, hay chỉ vớ vẩn nói năng qua quít.

Mặt con Nụ lại chuyển sang màu hồng rực. Nó ấp úng không ra lời. Tôi khuyến khích : mày khó nói thì thôi, chứ kinh nghiệm của cậu khi quen mợ thì khác. Cậu gặp mợ mà không ôm ấp trong tay thì ăn không ngon, ngủ không yên. Thậm chí cậu còn phải xoa nắn vài nơi nữa. Mợ cũng vậy, hôm nào cậu chậm làm vui mợ là mợ phụng phịu trách lung tung. Ta nghĩ chắc mày cũng không khác. Điều đó thường tình, sao mày lại thẹn muốn dấu. Ta biết lâu rồi mày thiếu được người ấy vuốt ve, chắc là cũng mang máng nhớ.

Cuối cùng con Nụ cũng phải thú thật : có đôi khi anh ấy cũng đòi này đọi nọ, nhưng cháu chỉ cho nắm tay nắm chân thôi. Trông anh thất vọng, cháu cũng thấy tội nhưng lo ngại, nên... Tôi chặn ngay lại ra dáng quân sư quạt mo : lần sau có gặp người ta thì dễ dãi một chút, mất mát gì đâu, miễn là phải thật yêu nhau và đi tới cưới. Để tăng thêm trọng lực cho nhận xét, tôi nhấn mạnh : như mợ với cậu đây.

Tôi lửng lơ ăn nhanh cho xong bữa rồi rút lên phòng. Chợt thấy thân mình nặng như bị cột vào núi đá.
on bé Nụ đến lạ. Ngày vợ tôi có nhà, mỗi lần nhoang nhoáng dọn bàn xong là nó te te lẩn đi ngay. Thế mà mợ nó vừa đi vắng, dặn dò thế nào mà nó xun xoe lẩn quẩn bên tôi như trông chừng con nít trẻ. Đầu tôi quấn quít trăm ngàn suy nghĩ, nhớ lời vợ kể về con bé, trước mắt cái áo chúc bâu láng mướt của con Nụ nhang nháng dán sát vào người khiến tôi lao xao cách gì.

Con bé đẹp đẽ ra sao chưa biết, nhưng xem ra mặt mũi cũng không đến nỗi tệ. Giá mà nó sinh ra lớn lên ở thành phố, gặp cảnh nhà khá khá một chút, chắc không thua sút các cô/mợ. Nó lại chân chất tính quê, ăn mặc dản dị, đượm màu bình dị nên tôi bỗng ra ý nghĩ đùa nghịch nó chút chơi. Tôi hỏi nó : sao mày không đilo công việc mà lần xần bên ta làm gì. Con Nụ lí nhí đáp : mợ dặn cháu phải cận kề để xem cậu cần gì đáp ứng ngay. Nếu cậu gầy sút, mợ về trách cháu mất.

Tôi ngẳng giọng quặc lại : nói vậy mợ cháu mày xem tao là con nít chắc. Thế nên, tôi nổi giận đùng đùng, đẩy toẹt tách trà đang uống, đứng phắt lên. Con Nụ run như cầy sấy, nó lắp bắp : cậu đừng giận, mợ có yêu mới lo cho cậu như thế. Tôi cáu tiết : lo cho ta mà lại bỏ mặc ta ở nhà một mình, ta chưa ra khỏi nhà là may, hay là cả mày cũng muốn coita là tên tù bị theo dõi mới chịu.

Con Nụ sợ quá, tay chân run lẩy bẩy. Tôi quay qua nẹt nó : cả mày nữa, xoen xoét cái miệng, chẳng thành thật chút nào. Ta hỏi mà dấu quanh dấu quẩn, mày xem ta bé bỏng nên tưởng là tin ngay à. Con Nụ ngớ ra, chẳng hiểu đầu đuôi ất giáp gì hết, chối lấp chối liếm : cháu nào dám dấu gì cậu, cháu biết sao thì thưa vậy, cậu tha cho cháu. Tôi chẳng nói với nó mà lẩm bẩm như đang rầy rà vợ : bà dễ tin người, nó làng nhàng yêu người ta mà bà bảo chỉ nắm tay cầm chân. Sao bà ngây thơ thế, hồi xưa tôi ve bà chắc cũng quơ quào nắm tay thôi sao. Gặp nhau mà vớ vẩn có vậy, họa là lại cái hết. Sờ soạng bà, khoắng mò bà thiếu điều vắt ra nước mà bà cũng xun xoe đáp lại. Bà không hỏi han cẩn thận, nhỡ tụi nó lẹo tẹo nhau, vác lù lù cái trống vào nhà thì chỗ làm ăn xui xẻo hết chỗ nói.

Con Nụ lắng nghe, giật mình thon thót. Quả lời tôi nói đúng, nó nhớ lại lúc anh đến, nhìn trước nhìn sau là chọt tay vào áo bóp lung tung. Nó cự nự, anh lôi tuột vào véo măn nhột nhạt. Làm cái áo nó mặc nhàu nhỉ, vuốt mãi không thẳng thớm, khi về mẹ mắng mỏ luôn. Quả là nó chưa ăn nằm gì với anh, song nghe đâu ngâm nước đụng phải tinh khí cũng có thể mang thai. Điều này nó thấy rõ, anh hăng tiết đã mấy lần dính láp nháp chất keo gì đó, sau đó anh lại chạm vọc bừa phứa, lỡ cái món quỉ ma đó nó lọt vô cái nơi của nó thì sao.

Nó lắng dò xem tôi nói năng ra sao. Như hai con cáo vờn nhau quyết liệt. Tôi quay qua nói với Nụ : không sao, cú chờ mợ vềrồi bàn lại. Tôi liềnquay ngoắt về phòng, chúi mũi vô cái laptop cho đỡ buồn. Con Nụ lo lắng nhìn theo. Tôi ở rịt trong buồng, hết xem phim này sang phim khác, đầu óc bừng bừng vì ba cái đám đấu vật nhau tùn tùn trên giường, góc cột, gầm bàn, dưới sàn, ngoài sân, trong bụi...

Mấy lần con Nụ reo réo mời ra ăn, tôi lơ như không nghe. Nó thút thít khóc, tôi cũng mặc. Nó van vỉ tôi : cậu ơi, cậu thương cháu, đừng nhịn mợ về cháu có tội. Tối chập choạng rồi, tôi vẫn làm bạn với màn hình. Con Nụ độp độp gõ cửa, thấy không đáp, nên lỏn lẻn bỏ đi. Tối nữa, mỏi mệt, tôi tạm nghỉ lăn ra giường, chẳng buồn mở đèn. Thì chộp cái con Nụ ào vô như giông bão. Tôi nạt nó : sao mày tự tiện vào chỗ ta tối thui thế này. Tôi hối nó bật sáng đèn rồi có việc gìsẽ xét. Con Nụ lật bật như con bổ củi, quính quíu tìm chỗ công tắc mãi mới ra.

Ánh sáng chói lòa, tôi quáng mắt phải dùng tay che bớt. Con Nụ khép nép run. Tôi ngồi lên, hỏi vu vơ : mày muốn gì nữa. Tao bảo chưa muốn ăn thì để khi nào ta đói sẽ tự ra, sao mày cứ ép buộc cậu vậy. Con Nụ băn khoăn một lúc mới thưa thốt : cháu muốn cậu chỉ dẫn cho cháu biết thế nào là bị mang thai. Tôi chộp được chỗ yếu của nó nên tẩm ngẩm : như vậy là mày dấu cậu, vậy mà một hai cứ nhận chỉ nắm tay với chân.

Con Nụ càng sợ. Tôi trấn an nó : việc này để cậu tính coi có cách nào, mong là trước khi mợ về thì tất cả đều sáng tỏ. Nó cũng góp lời vô : cháu mong cậu sớm giúp cháu. Nó phụng phịu bỏ ra, mặt tiu nghỉu như mất của.
Đời nào con bé dại dột bỏ đi khi mà việc của nó còn đăng đăng đê đê ra đó. Cho dù tôi dỗ nó đừng lo, nhưng chính lại làm nó lo gấp bội. Còn tôi cảm thấy tàn nhẫn nhưng cũng một mực giữ lập trường, chắc các cụ biết tại sao chứ nhỉ. Nhìn con Nụ nói tía lia, giờ hụt hơi đứng thở rốc, tôi cũng tội tội. Song muốn sạch trơn tru thì phải biết cách tính chùi mép mới xong.

Tôi làm mặt âu sầu bảo nó : mày thông cảm cho cậu. Hiện giờ nửa này nửa nọ cậu cũng đoán lơ mơ là mày có thể bị cấn thai, cũng có thể chưa. Nhưng việc khám thì nên để đàn bà làm với nhau mới tiện. Cậu hứa sẽ nói lại với mợ các chi tiết mày cung ứng rồi cậu sẽ chỉ vẽ để mợ thử với mày. Đừng bắt cậu giúng tay vào, cậu ngại lắm. Con Nụ vội chộp lấy lời tôi : cậu nói cháu đang ở trong thời kỳ nửa đời nửa đoạn thì để mợ biết làm gì. Nếu mợ nghi, mợ đã vặn hỏi cháu từ khuya, cháu có mang không nói làm gì, nhưng nhỡ cháu không có, vậy thì đem sự đau đầu đến mợ làm chi.

Nói được bấy nhiêu nó lại thút thít khóc. Nó níu lấy tôi thiết tha : cháu xin cậu giúp cho. Đây là cháu tự động nài nỉ, dẫu có thế nào cháu cũng cắn chặt răng không hé lộ cho ai biết, kể cả anh ấy. Tôi ra vẻ khó xử, cốt để lo toan thấm sâu vào con bé. Và tôi buộc cái nút kết lại : vậy thì được rồi, cậu bảo gì mày phải tự làm, cậu chỉ theo dõi thôi. Sai đâu cậu sẽ điều chỉnh, mày chịu chứ.

Con Nụ gật uỳnh uỳnh. Tôi tằng hắng một cái rồi tỉ tê bảo : thế thì mày cởi áo ra cho cậu coi. Con Nụ có chiều ngần ngại, tôi nói ngay : đó, mày thấy chưa, cậu đã bảo mà. Khó lắm cháu ơi, mới bảo cởi áo đã lần khân, đó là chưa nói việc bắt mày làm sâu, làm xa việc khác. Và tôi xua nó : mày đi đi, chờ mợ về cũng được. Con Nụ hoảng hồn chống chế : cháu có trái ý cậu đâu, chẳng qua muốn thư thả để lấy lại hơi sức, chứ lúc nãy kể với cậu xong cháu tưởng ngộp.

Tôi cũng im miệng bình. Con Nụ giằng giai rồi đưa tay gỡ từng hột nút, làm tôi hồi hộp bắt chết. Con nhỏ quả là gọn, chỉ độc cái áo chúc bâu còn trong để tô hô. Cho nên khi vạt áo nó mở bung ra, tôi choáng ngợp bởi tưởng đâu tuyết vừa đổ ụp vào nhà. Da nó trắng bong, không một vết gấp hay gẫy. Dù bản năng phụ nữ khiến nó ụp hai tay che đôi vú, tôi vẫn thấy nổi cộm lên u u như phẩm oản. Tôi biết ngực con bé không đến nỗi tệ.

Tôi lơ là để nó tỉnh lại hồn. Song khề khà tôi bảo : mày từ từ thả tay xuống để cậu xem ra sao. Nó nghĩ tôi chòng ghẹo nó nên hỏi lại : cậu bảo khám thai mà sao lại muốn nhìn hai vú chứ. Tôi biết thế nào nó cũng hoạnh hoẹ tôi nên đã sẵn có ý từ lâu : này, mày quả đúng là chẳngbiết đếch gì hết, cháu. Đàn bà có mang là đầu vú đen kịt lại biết chưa. Tao khám để xem mày cấn thai thì biết là lâu hay mau rồi.

Con Nụ tròn xoe mắt nhìn, nó loáng thoáng nhớ má nó cũng thường riếc nó vậy : mày cứ để thằng nỡm nó vặt bóp vú mày, có ngày nó đen thủi là khốn đó con. Thì ra là vậy. Nó tẽn tò dịch hai bàn tay ra, hai bầu vú hé dần như người ta kéo màn khai mạc đêm hát tuồng. Hai vú con nhỏ chắc nịch, không to nhưng cũng không bé, có vẻ nằng nặng và tròn vun. Nhất là hai cái núm gọn bâng và phớt hồng như nụ hoa. Tôi muốn chảy nước miếng.

Tôi không rục rịch, cốt để gây tin tưởng nơi con bé. Chờ nó lắng hồi hộp, tôi bảo nó : mày bợ tay ở dưới lườn nâng cao hai vú lên để cậu xem. Nó chẳng hiểu mô tê gì, nhưng thấy tôi yên vị ngồi ra đó, chẳng tơ hào sờ mó gì thì yên chí. Nó nâng đẩy hai vồng vú, ôi chao nó bè bè coi đã thiệt. Tôi lại hành nó : giờ thì mày tưng tưng xem vú vê thế nào. Con Nụ lại khổ sở làm theo. Tôi bảo : đủ rồi, giờ thì cháu cứ bợ hai vú như thế mà xoay người từ từ để cậu khám.

Con Nụ giật mình, nghĩ là tới lúc tôi muốn trổ mòi dê, nhưng tôi dập tắt ngay : cậu bảo mày làm, chứ cậu chẳng hề đụng chạm gì vào đâu. Con Nụ yên tâm nên bợ vú mà xoay người, tôi hét : mày để xống áo lôm côm thì cậu thấy chó gì được. Con Nụ lại phải bỏ tay để cởi áo. Dưới ánh sáng, loang loáng hai cái vú dầy, chắc và nung núc thịt làm tôi a hèm mấy lần. Tôi bảo : giờ dễ dàng rồi, mày lại bợ vú mà xoay đi.

Con Nụ cứ như cô dâu để mấy thằng chồng già, đui, què, mẻ sứt Đài Hàn đi coi mắt. Tôi ví như ông chủ đi chọn mua heo. Tôi nghiền ngẫm nghĩ trong bụng : vú này mà bóp măn thì tuyệt. Bỗng tôi muốn chửi toáng cái thằng bồ con bé : đúng là ngu như chó, có cặp vú nhỉnh như vậy mà cóc cắn một phát để thẹo cho nó hết tơ hào cho thằng khác sờ, bú nữa.

Con Nụ thấy tôi im im thì lo nên nhóng hỏi : có sao không cậu. Tôi gật gù như tay thầy bói : sao thì chưa sao nhưng... Tôi thả lửng lơ để con bé ngẩn tò te. Lâu lắm tôi mới rỉ rả : cứ theo gì cậu thấy thì chắc là chưa, nhưng còn phải thử đi thử lại mới rõ. Con Nụ có vẻ sốt ruột. Tôi chỉ cho nó : giờ thì cháu nắm hai đầu vú nặn mạnh cho cậu xem. Nó làm liền, tôi xem như xẩm rờ gá voi nên lưu ý : mày làm thế ra thể thống gì. Mày phải vò vò bầu vú trong lòng bàn tay mấy lượt cho quầng vú lồi ra, mới nắm lôi hai núm kẹp vào ngón tay nghiến răng mà bóp.

Xem ra con Nụ có vẻ thấy khó, tôi phải nói cho nó hiểu : mày làm như anh ta vẫn bóp vú mày vậy. Nếu có tạo sữa thì nó sẽ phún ra biết chắc đụng thai hay chưa. Dù nó làm thế nào thì tôi vẫn chê bai, nó thối chí ra mặt. Tôi cũng làm vẻ dửng dưng. Con Nụ suy nghĩ rồi quyết liệt nói : hay là cậu làm thay cho cháu. Tôi mừng hết lớn : ừ có thế chứ, song lại chối từ : không được, tao đã nói từ đầu không hề có ý chạm vào mày. Mày đừng xúi bẩy tao mà có tội. Chờ mợ đi.

Con Nụ quắc mắt lên : cậu nhất định phải hộ cháu mới xong. Nói rồi, nó ển vú ra giục : cậu bóp đi. Nào tôi có ngu, chưa chi bặp vào để rước họa à. Tôi quặc lại nó : mày mặc áo vào và về ngủ đi. Đừng buộc cậu. Cả hai ngần ngừ, ngơ ngẩn. Con Nụ vẫn không rục rịch, nó mếu máo : cậu ơi, sao cậu hẹp hòi vậy, con chính thức nhờ cậu cứ có phải cậu sàm sỡ đâu mà cậu ngại.

Chưa gì nó xà ngay vào người tôi, rối rít chụp tay tôi đặt lên vú nó. Miệng nó liến thoắng : cậu sờ đi, cậu nắn đi, cậu bóp đi, đau mấy cháu cũng chịu. Miễn là cậu tìm ra duyên do cháu đã bị mang thai chưa. Tôi đờ ra nhưng con bé cứ bíu ríu đẩy taytôi lùng nhùng trên đôi vú. Sao mà mát vậy, êm nữa, lại mềm nữa, còn nằng nặng, diễn tả thì không saonói cho cạn ý.

Con Nụ bắt đầu khóc bù lu bù loa : cậu giết con đi, nếu cậu không khám cho con yên lòng. Hơi thở nó rộn ràng, nấc lên từng chặp, đôi vú phập phồng, ọp ẹp trong gan bàn tay tôi. Lơ đãng tôi bóp xịt xịt, vồng thịt ngoan ngoãn theo đà tay tôi. Quen tay, tôi vô thức nắn để xem độ dầy, chắc như thế nào nên mạnh dạn bóp vồ vập. Con Nụ thở phì phì rồi nghểnh cao vú dần lên cho tôi bóp. Tôi vần quầng vú đến nhão nhẹt, hai núm lồi toét ra, sượng như miếng xoài vừa chín tới.

Từ lúc nào tôi quên béng vai trò ông thầy thuốc mà chỉ thấy trước mắt hai cái vú con bé mời mọc. Nhưng không hiểu sao tôi còn cẩn thận chỉ vẽ cho nó : đây này, cháu phải bóp mạnh thế này, có sữa nó mới phọt ra được. Và tôi bóp muốn nát hai quả vú của nó.
Quí vị độc giả xem tới đây chắc là một hai muốn tại hạ kể rành mạch câu chuyện của con bé Nụ, vậy mà xem ra chính các vị cũng chưa tin tưởng vào tại hạ. Dường như quí vị vẫn còn nửa tin nửa ngờ đòi tại hạ phải " nói có sách, mách có chứng " đưa bằng cớ rõ rệt thì mới nghe hay sao? Tôi đã nói với các vị rằng hai vú con bé ngon quá làm tôi quên béng mình đang muốn làm thầy dùi khám bệnh cho nó. Thế nào chả có vị cười diễu : cha nội đúng là xạo cỡ mấy tay xì thẩu viết truyện kiếm hiệp, vú người ta mà kêu ngon có họa là bánh.

Thì các vị để tại hạ lấy hơi thưa thốt xem thử có đúng không. Điều hèn tôi vẫn nhất đinh bảo lưu là đúng vú con Nụ ngon thiệt vì đệ xem chúng như là bánh chớ bộ. Nãy nhé, vú nó láng có khác gì bánh qui, có đầy đủ cả chiếc nón đo đỏ điểm nụ nữa, êm như bánh xôi nước, tròn như bánh in, trong như bánh bột lọc, mềm như bánh bao chỉ, lù lù vun cao như cái bánh bao, còn ngọt nào thua bánh tầm bì. Đệ đố vị nào nghe mà không muốn ngậm thử một miếng, đệ chắc mình thành tốc kê cô lô ni an ngay lập tức.

Cũng vì các vị làm cho đệ chia trí nên đang vò vò hai quả vú con Nụ đệ bị khựng. Tội nghiệp con nhỏ phải nhắc : cậu chú tâm khám cho cháu cẩn thận, cậu cứ lơ mơ làng màng sao nhận ra. Tôi phải vội tập trung hai bàn tay mà nhồi, mà day, mà nắn, mà bóp, có lúc vú nó chèm nhẹp, có lúc bè bè, có lúc thè le giữa các ngón tay, có lúc vón lại như cục bột. Cha mẹ con bé, tôi khám bệnh mà nó uốn éo luôn, mình nhúc nhích cựa quậy, tôi quát : mày làm gì thế. Nó bảo : cậu làm con nhột muốn chết tươi luôn. Nói rồi nó liếc tôi thiếu điều hốt trọn hồn.

Tôi vận động hai tay mà thăm dò. Quả thực vú nó êm dữ tợn, muốn bóp tì tì. Tôi lẩm bẩm : sao không thấy chút sữa nào cà. Con nhỏ góp lời vô : có lẽ cháu chưa có thai thiệt nên dù cậu bóp muốn lòi phèo mà sữa không rịn một giọt. Nó còn nhỏng nhảnh nói : đó, cậu bóp nát choét mà cái núm vẫn đỏ hây hây. Tôi dọa nó : ở đó mà hí hửng, hồi nãy cái núm chỉ phơn phớt hồng, giờ nó đỏ như gà chọi mà mày còn kêu là không sao. Tao sợ bóp hồi nữa nó thành nâu và đen nhíu lại thì bỏ bố.

Tôi lại giở trò lừng khừng. Ậy bóp thì bóp chớ sữa đang tạo cũng khó mà phọt được. Nó quính lên : vậy phải làm sao đây. Tôi thấy nó cắn câu rồi, nhưng làm như hờ hững : thì chờ vài tháng nữa chớ làm sao. Nó biết tôi cà giỡn nên lại năn nỉ : cháu định rồi, cậu cứ làm béng đi, chứ chờ mấy tháng sốt ruột lắm. Tôi lại thấy đã lấn tới một bước nên lặng lờ thả con mồi : mày để cậu bóp măn như vầy đã quá lắm rồi, cậu hạn chế không đi xa hơn. Thôi để mợ về làm cho. Tôi lại đem bà vợ ra làm bình phong cho tà ý của tôi.

Con nhỏ cũng bặm trợn, dám quát tôi : cháu lo bằng chết mà cậu thì cà tửng, cà tửng. Cái gì cậu cũng nói chờ mợ, cậu làm như mợ là thánh cũng nên. Mợ dù gì cũng đàn bà, tỉ như bóp vú dù có hay ho tới đâusánhsao bằng cánh đàn ông cậu mò mò cơ chứ. Hơn nữa, từ nãy đến giờ cậu bóp cháu muốn nghẹt thở, đến anh ấy cũng không hay ho được như vậy. Sao cậu nỡ làm hại cháu. Nó trâng tráo nhìn tôi, vừa thách thức, vừa van lơn.

Khổ thân tôi, lại phải dềnh dang như cân nhắc đến mấy phút. Sau tôi quyết liệt nói : có lẽ cậu phải dùng phương thức khác mới rõ. Con Nụ có vẻ sốt ruột : thì cậu nói đại đi, phương thức gì. Tôi ngúng nguẩy như trai đi xem mặt vợ lần đầunên nói lí nhí : chắc mày phải để cậu bú nút thử mới biết sữa đã tạo đến đâu rồi. Ai dè con bé chấp thuận ngay : bóp còn được nưa là bú. Nó hăng hái chìa hai vú ra : đây cậu bú đi, muốn ngậm bên nào trước cúng được.

Tôi không tin ở tai mình nên chần chừ. Nó mạnh bạo dồn tôi : cháu nói cậu bú đi, sao cậu chưa làm. Hay là cậu chê vú cháu không ngon bằng vú mợ. Tôi mắng át : mày chỉ nói bậy, vú mợ là vú mợ, vú mày là vú mày, sao lại đánh lộn sòng như vậy. Mà mày thấy tao bú vú mợ bao giờ dám so bì ngang ngược. Con nhỏ đớ ra phải xin lỗi liên chi. Tôi lại để thời gian trôi qua, rồi độp cho nó một phát : cậu hiểu rồi, mợ cháu mày sắp đặt nhử cậu. Mày dụ dỗ để cậu rơi vào tròng rồi mày về kể công với mợ là cậu dụ bóp vú còn bú màyxọp xọp nưa. Tao không ngu đâu, nhỏ ơi.

Con Nụ khóc toáng lên : trời ơi, cháu muốn nổi điên sợ có chửa mà cậu còn đủng đỉnh nghi ngờ. Thế này cậu giết cháu đi cho cháu khỏi lo sốt vó. Nó vật vã kêu thảm thê. Tôi quính quáng lên bảo ban : từ từ, đừng làm cậu hoảng.

Thế là tôi yên chí ngậm ngay một vú con Nụ, mút sâu, mút mạnh, cái đầu vú thậm thụt trong răng lưỡi tôi. Tôi nút dữ quá làm con Nụ phải rướn đưa cao vú ra mà đón, còn tay kia thì tôivê cái núm vú tỉ tê làm nó cũng sưng vều lên. Tôi bú vú vợ đã khoái mà bú rờ con nhỏ này còn thấy tê gân hơn. Chả gì vú con gái cũng chỉnh chu hơn vú các bà đã qua mấy lần nằm hơ lửa.

Tôi bú rột rột rẹt rẹt, còn day, còn nhồi làm cái vú dẻo nhẹo như kẹo kéo. Tôi lôi cái đầu vú nhét kẽ răng mà bặp bặp làm con Nụ nhún nhún người theo. Tôi biêt bé khoái nên bú bóp không để hở. Có lúc nguyên một cái vú bị nhốt phồng trong mồm, tôi giữ lại và giựt giựt cái đầu cho đã. Con Nụ chừng cũng sướng, nên loáng thoáng cất tiếng rên. Tôi ngơ đi mà nút, bú, cắn, nhay cho nó lăn đùng tại chỗ cũng được.

Vậy mà lâu lâu con nhỏ cũng cứng cựa nheo nhẻo hỏi tôi : sao có giọt sữa nào hôn. Tôi phải giải thích : cái thằng bồ bư của mày chẳng biết cái đếch gì, có mỗi việc sờ bóp vú cũng không nên. Nó vần mày đã đời mà để quả sữa cứng ngắc, sữa nó tích tụ ở dưới đó bố ai lôi ra chonổi. Nói vậy là tôi nhăn mày nhăn mặt bóp thòi lòi cái vú ra trong khi miệng thì cũng bặp nhay muốn đứt luôn đầu vú nhốt trong họng. Tôi hành cặp vú con bé đến bèo nhèo hết trọi, còn hai cái núm thì tái hẳn đi.

Tôi kêu lên : tao nói rồi mà. Đay này mày xem hai đầu vú tím lại, bỏ mẹ khéo mày mới chạm thai gần đây. Tôi lõng bõng thả nổi thời gian, con bé còn hơi sức đâu mà nhớ cái thằng mắc dịch nó rờ hồi nào, nên nó nghệt mặtra như sắp đẻ đến nơi. Tôi thấy tội nó quá, nhưng còn ham nên cứ thay phiên bú bóp liên miên, mãi tới khi thằng cu con trong quần giựt phựt phựt muốn bắn máy bay thì tôi hoảng phải ngưng. Tôi sợ cố cạp thêm vài cái nó trớ đại thì bể ổ.

Tôi nhả phăng cái vú đang mút và cũng bỏ tay ở cái vú đang mò, đẩy con Nụ băng băng : tao khám bữa nay mệt xật xừ rồi, tạm nghỉ đã. Tối cậu " nghiên kíu " thêm sách vở mai cậu khám tiếp cho. Một đêm không sao đâu, mày yên chí, có cậu đây thì dẫu một con rận chui rúc ở đâu kín mấy cậu cũng trục ra được. Mày tin cậu, về đi, để cậu đi tắm một phát còn ngủ lại sức chứ cậu nực lắm rồi.
Có lẽ con bé Nụ chưa hiểu vỡ sự lúng túng của tôi nên vẫn nheo nhẻo : ơ kìa cậu. Nó chùng chình mãi, trong khi thằng cu con gúc gúc cái đầu liên tục trong quần làm tôi muốn ọc tại chỗ. Tôi nạt nó : mày có chịu cút đi ngay thì tao còn giúp mày, hay là mày muốn tao bỏ dở công việc để mày tự lo. Con Nụ biết không thể găng hơn nên cun cút bỏ đi. Tôi ôm quần phóng vào buồng tắm, nhưng cũng chẳng kịp. Nó óc óc rồi bắn vung vít cả lên, như liên thanh nổ.

Tôi thở hổn hển, lột vội lột vàng cái sịp. Trời đất, bao nhiêu chè cháo, hồ bột gì dây rớt đầy quần, y như bãi chó ăn chè của những tay bợm nhậu. Tôi quẳng nó vào cái giỏ đựng đồ dơ và lo gột rửa chỗ gớm ghiếc đó. Người tôi mệt bỗ bã, tay chân bải hoải, đầu óc lềnh bềnh, chỉmuốn lăn ra giường đánh một giấc.

Nằm xuống mới thấy khổ sở. Nhớ vợ, nhớ những của nả của bả, phồng phồng đôi vú, láp ráp con ngao xoay vần xoay vần trước mắt. Tôi chờn vờn chụp, chẳng cái nào vướng vào tay mà chỉ vớt gió. Tôi cáu kỉnh muốn chửi toáng lên : đi với đứng, chẳng nhường lại cho ta một chút. Tôi trách vợ, trách đời, cũng tại bả hết trơn nên thằng bé mới mang họa.

Rồi tôi lại nhớ con Nụ. Con nhỏ mới tập yêu nên món gì trên người nó cũng còn ngon lành. Dù mới chỉ ngậm bóp hai cái vú thôi mà đã giữ không nổi, ấy là tôi có vợ con đàng hoàng, dù bả mới xa nhà, nhưng dư âm được ứng trước và cho lãnh ráp bên đâu đã nhạt phai. Vậy mà mới tủn nủm cắn nút và vê măn vú đã ói lên ói xuống tệ hại. Do đó, tôi nghĩ chắc chắn thằng bồ con bé khó giữ nổi rạo rực khi ở cạnh con bé.

Con Nụthừa nhận đã cho thằng tửng sờ cả trên lẫn dưới thì bố bảo thằng nỡm cũng khó giữ không đè con nhỏ. Hẳn nhiên không phải hai đứa chỉ đè nhau một vài lần mà hà rầm cũng nên. Còn để con bé lên thành phố, thế nào cô cậu trước khi chia tay chẳng xả láng với nhau. Con nhỏ này cũng không vừa, dám dấu diếm cả tôi. Nghĩ lại, tôi càng giận, nhớ những lời chối quanh chối quẩn của nhỏ.

Lúc đầu con nỡm chỉ nhận cho hắncầm tay cầm chân, hôn hít sơ sơ. Hỏi dồn thì ú a ú ớ thưa thêm có để thằng chó bú vú. Hỏi tới thì nhận còn cho thằng tửng sờ lồn, chắc gì chỉ tới đó là hết. Ngày mai nhất định tôi phải hoạnh vặn con bé để truy cho ra cái chỗ ngoắt ngoéo, xem liệu thằng đần có nhét cái bắp của nó dấu vào hang con bé chưa. Có khi con bé ngậm nhấm cùi ngô còn khen là ngon nữa không chừng.

Nghĩ vậy, tôi nhoẻn miệng cười. Cơn nứng do được xổ ra cũng đã hạ. Tôi phấn chấn ngồi lên mò mở cái laptop xem phim. Phim đang chiếu một cảnh bà mẹ tắm xong quấn sơ cái khăn lông vào phòng thì bắt gặp thằng con đang cầm vật gì kêu xè xè. Bà hỏi, nó ú ớ khai là mấy thằng bạn cho mượn đem về bảo đưa cho mẹ chắc bà sẽ thưởng. Bà vặn một hồi thì đứa bé mở pin, cái máy cà ngúc phần đầu như cổ con giun ngoảy ngoảy, đùn từ trước ra sau, từ trong ra ngoài, sao nó lù lù như con chim giả.

Bà mẹ thảng thốt hét : sao mày lại đưa cái của quỉ này về, còn nói là tao sẽ thưởng. Đồ mất dậy, dám giỡn cả mặt ta. Bà mẹ giận quá nên vùng người, mối khăn cột bung ra, cả mẹ lẫn con đều dửng sốt. Thằng bé trố mắt nhìn mẹ trần truồng, vú mớm và lồn đoi bày bày một nậm. Còn bà mẹ thì nhìn đăm chiêu cái đầu máy mà bủn rủn cả người. Chả hiểu bà nghĩ ngợi thế nào mà mặt mày chuyển từ trắng sang hồng, rồi rực đỏ lên.

Thằng con đợi mẹ ngẩn ngơ thì lí nhí thưa : mẹ thử dùng xem thế nào. Con nghe nói các bà vắng chồng thấy hiệu nghiệm lắm, nhất là những người cô độc. Mà trường hợp này thì chắc đúng mẹ đang phải trải. Bà mẹ càng ngơ ngẩn, phân vân. Bất ngờ bà ôm chặt con, quên luôn cả việc mình đang trần truồng. Đứa con dựa vào mẹ, hơi mát của nước tắm, mùi thơm của nước hoa bay dồn dập vào con.

Thằng bé vùi mặt vào vú mẹ, quơ quào khép hai cái vú áp vào tai và giúi mũi hết vú này sang vú khác. Bà mẹ nhột nhạt nhưng bàn tay con quậy nghịch làm bà chộn rộn. Bà hỏi con : sao mày vần vò vú mẹ thế. Đứa con thỏ thẻ thưa : lâu quá mẹ không cho con hít hơi nên con thèm. Bà mẹ rùng mình, cúi xuống con, con ngước nhìn mẹ như van lơn.

Cuối cùng bà mẹ thông cảm nên hơi nhấc mặt con ra, nhìn sâu vào mắt nó rồi nói : mẹ cho phép, con làm theo ý con đi. Đứa con như được cởi bỏ cái nút thắt, ngần ngừ một tẹo rồi vơ quàng vơ xiên hai vú mẹ mà bóp lia lịa. Bóp nhồi xùn xùn, bà mẹ thấy vú cương dần lên, thằng bé nắm chuốt hai núm như vuốt đầu bút chì, bà mẹ nhộn nhạo càng nhộn nhạo. Từ ngày chồng chết, hai vú bỏ không, tưởng đóng mốc nào dè chính tay con mân mê cũng thấy nôn nao như được chồng sờ.

Thế là bà vặn vẹo, đạp bung đùi ra. Thằng bé nhìn mớ lông ở háng mẹ nói nhứ : mẹ thử dùng cái máy tí đi. Bà mẹ lừng khừng, tỏ vẻ không nắm vững ý trẻ. Thằng bé hiểu ra nên đề nghị : con giúp mẹ. Được con măn hai vú nãy giờ lại xen bằng những bú nút chặt chẽ làm bà nóng nực, lỗ tai lùng bùng, đứa con hăm hở thúc giục : mẹ doãi chân ra đi, con chỉ mẹ sử dụng máy.

Bà mẹ còn ngại ngần thì đứa con đã giúp mẹ tách rộng hai giò ra. Thằng bé vén lông, dùng ngón tay mò cái lỗ, vuốt thấy ướt lẹp nhẹp. Nó lẳng lặng mở nút pin, cái đầu máy ngúc ngắc và từ từ dí cái đầu óc ách đó vào người mẹ. Những cú vờn làm bà mẹ nẩy bắn người lên, nhưng khi thằng bé ấn máy vào sâu thì bà mẹ chống tay kiễng một bên mình lên mà thưởng thức.

Tiếng máy kêu rè rè, thằng bé kéo ra đút vào, nước lọp xọp kêu lóp bóp. Thằng bé tay ấn máy, tay lại bóp vú mẹ nên bà luôn bị vật vã bởi dục tình. Miệng lắp bắp kêu ngừng tay mà mông thì cất bổng lên và phụ đun đẩy người cho sướng. Thằng bé chăm chỉ lo cho mẹ, cứ bóp, cứ ấn cái máy, thỉnh thoảng lại dùng miệng cắn hay nút cái vú. Bà mẹ càng lúc càng sáng mắt, nhảy choi choi và cuối cùng chịu không nổi phải năn nỉ con : mày làm mẹ rối rít, không chịu nổi. Thôi cho mẹ xin, mày ôm mẹ một tí.

Thằng bé lơi ra một chút để mẹ kéo cả hai lăn kềnh ra giường. Thằng con còn đang lọ dọ tìm hiểu thì nghe mẹ than : mày làm mẹ khó chịu, mẹ mới nhớ lâu rồi mẹ thiếu. Loay hoay trên màn hình, tôi thấy bà mẹ lục xục nhấc thằng con và vọc cho chim nó cứng ngỏng rồi chính bà nhét nó vào cửa mình bà mà hẩy nắc lên huỵch huỵch. Tôi không tin có chuyện loạn luân như thế xảy ra ở đời, nhưng chợt nhớ là phim ảnh thì quàng cho nó danh nghĩa nào chẳng được. Chứ con cái gì mà củ to như đạn cà nông, còn họng súng mẹ thì không thua cái ống nhổ, hai thứ nhồi vào nhau chuyên nghiệp làm sao.

Tôi thấy xốn ở mắt, nhói lên như bị kim đâm. Tôi biết đã cố gắng nhiều cả ngày nay nên không dám phí sứcnữa. Tôi lẳng lặng tắt máy và kéo chăn lên ngang ngực lim dim đánh một giấc. Nghe bính boong chuông điểm nửa khuya. Tôi chợp đi còn nghe thoảng tiếng con Nụ thở dài
Khi tôi thức dậy vào làm vệ sinh thì nhận ra con Nụ đã vào thu dọn đồ dơ đem giặt. Tôi bỗng thấy mình sơ hở quá, như vậy là con nỡm đã nhìn thấy cái của quỉ dính lấm lem trên sịp tôi. Chắc con bé sẽ nghĩ khuếch đại là tôi mò nó nên mới ra nông nỗi. Giả như món nhớp nhápđó khô thì còn xập xí xập ngầu, đằng này tôi vừa phun ra tươi rói thì chống chế vào đâu. Tôi đâm bực mình thói nhanh nhẩu đoảng của nó.

Chờ khi xuống ăn sáng, thấy nó xớ rớ đứng chờ xem tôi có sai bảo gì không, tôi nạt liền : sao mày tự động vào buồng tao. Nó sợ quá nên lí nhí : sáng nào cháu không vào vơ quần áo đi giặt. Tôi càng tức mắng : có mợ mày ở nhà thì sao cũng được, còn mình tao mà mày vào chỗ đàn ông là hỗn láo nghe chưa. Ai khiến mày lo lắng, tao ở dơ hay ở sạch, mặc kệ tao. Mày chui vào rồi đồn thổi tùm lum là tao chài ngải mày.

Con Nụ liến thoắng xin tha. Tôi ăn vội rồi rút lên gác. Cứ nghe con nhỏ thập thò mà cóc dám bò vào, đôi lúc lại nghe nó đằng hắng đánh tiếng. Giận thì giận, nhưng láng máng vẫn nhớ cái khoản khám khiếc con bé hôm qua nên tôi gọi giật giọng : con Nụ phải không, mày vào đây. Con bé rón rén đi không dám gây ra tiếng. Tôi lừ lừ nhìn nó đe nẹt, chờ khi nó điếng hồn thì tôi mới phán : cả đêm cậu thức " nghiên kíu " trường hợp của mày nên mệt quá thiếp đi, mày vào lúc nào tao đâu có biết. Bận sau, muốn lấy gì phải chờ cậu thức đã, cho danh chính ngôn thuận, cậu nhờ thì hãy làm, không thì thôi. Con nhỏ dạ rân như phường chèo.

Tôi đủng đỉnh cho nó thêm sốt ruột mới nói : theo sách vở thì có khi khám vú thôi chưa đủ về thai cấn. Người chỉ một tháng là sữa tạo ngay, có người phải gần sinh mới biết. Con Nụ lắng nghe rành rẽ, bất ngờ tôi dồn nó một hồi : mày lo gì kia chứ, nếu thằng phải gió chỉ mò mày sơ sơ thì chẳng sao, miễn là nó chưa cho mày ăn ngô là được. Con Nụ có vẻ không hiểu : sao lại ăn ngô mà có chửa, cháu có nghe ai nói lạ vậy bao giờ.

Tôi gật gù : phải, ba cái thứ bắp nướng, bắp luộc bán hà rầm ngoài phốthì mày có ăn mòn răng cũng chẳng chửa, nhưng mà lỡ mày dại nghe bùi tai để thằng chó nó nhét củ ngô của nó vào là bỏ mẹ đó nghe chưa. Con bé giật thót người, nó hiểu ngay, nhưng tôi vờ như không biết. Tôi bảo nó ra vì xem như việc khám bênh xong rồi. Con bé khuỵu muốn lăn kề ra tại chỗ, tôi hỏi luôn : mày còn điều gì dấu diếm phải không.

Con Nụ lấy tay che miệng, mắt trợn trừng như bị trúng tên, mãi mới ấp úng : cậu thương con, việc yêu đương với anh ấy con chưa nói hết.Tôi vờ trách : đấy, mày cứ lươn lẹo như vậy thì bố ai mà chẩn đoán cho được. Mày bảo nó chỉ sờ, giờ lại còn muốn xoen xoét nói gì nữa. Con Nụ quính lên : con lạy cậu, con xin nói hết, không dám dấu mảy may gì nữa.

Và không chờ tôi ra lệnh, nó khai luôn : quả lúc đầu anh ấy chỉ sờ thôi, nhưng sau cứ giành dân lấn đất dần. Anh ấy mò mò, ngắt véo lại chọt chọt nhiêu khê, con quíu cả người mà anh không bỏ. Con càng van thì anh càng liều, con bảo thốn quá thôi đi,anh ấy bảo sắp tới đích. Con ù cả tai, choáng cả mắt, anh ấy thậm thọt móc cào thật lâu. Cậu nghĩ da thịt con chứ có phải mỏ neo, xà gạc gì đâu mà anh quăng quật loảng xoảng không thương tiếc. Anh làm con dái rắt dầm dề còn khen là con tuyệt hảo. Anh làm kỳ cục lắm cậu.

Tôi bắt nọn nó : yêu nhau thì có gì kỳ. Con Nụ lại bộp chộp chặn lời tôi : nhưng mà anh ấy lột con ra hết trơn rồi bú, liếm xoành xoạch con không chịu nổi. Lưỡi anh giống cái cọ phết phát nào phát ấy như sơn, con nhúc nhích thì anh kêu là sơn lỏng nên ướt lênh láng. Anh hùng hục như trâu, cắn, mút còn nhay nữa, con lúc nào cũng như cái rô bi nê bị vỡ, nước chảy tồ tồ. Con muốn ngất ngư luôn thì bất đồ anh giúi cái bắp nướng nóng hổi vào ngoáy loạn xạ. Con nạt anh sao lại thâm độc nhét bắp ngô vào em, anh bảo thế mới ngon. Cậu ơi, con liếc nhìn xuống thì chả phải bắp ngô bắp nghiếc gì hết mà lùi lũi như cây gậy cao su đang lúp xúp vào ra. Con hét lên anh nhét cái gì vậy. Anh ấy bảo là " củ chùy thun " chứ còn cái gì nữa.

Tôi vỡ cười không nín được làm con Nụ tẽn tò. Thấy nó thất thần nên tôi an ủi, nhưng tò mò hỏi xa hơn : thế nó cho mày ăn một lần thôi hả. Con Nụ gật đầu kể tội : sau này gặp đâu anh gạ tiếp nhưng con không cho, bảo lỡ có chửa thì chết. Nên anh chỉ gỡ gạc bóp vú con và cùng lắm là chỉ mò mò chỗ đó thôi. Tôi kêu um lên : trời đất, mày tưởng một lần mà không chửa à. Chỉ cần sơ hở mày để nó " dú dí nhập cung " là đủ tiêu dên đời con ơi. Huống chi là nó đã thọc được cái của nợ vào mày.

Con Nụ hoảng : thế giờ phải làm thế nào. Tôi gãi đầu gãi tai bối rối : thế nào thì tao làm sao biết được, trừ phi mày phải để tao khám xem thiệt hại đến đâu mới mongtìm rathuốc chữa. Con Nụ hăng hái : cậu khám ngay con đi, dứt giạt cho xong để con hồi hộp quá. Tôi lại phải chữa lửa : điệu này kẹt tao quá. Khám vú bất đắc dĩ còn tạm, chứ chỗ đó mà mày đòi cậu khám thì không xong, con ơi.

Con Nụ lại muốn khóc đến nơi : chèn ơi, sao cậu ác thế. Quả cậu muốn con chết mà. Con mà biết chửa là con dứt đời con liền. Tôi ra chiều khuyên nhủ : chết đâu có dễ, mày nói ngon ơ nhưng khi làm thì sợ. Mày phải để thư thả, cậu nghĩ xem có cách nào không.

Sở dĩ tôi ngâm tôm là cốt để con bé bị dằn vặt năn nỉ ỉ ôi thì sau này có xảy ra chi tôi mới dễ chùi mép. Còn con Nụ khiếp đảm nên ngọng tíu cả lên. Thiếu điều lúc này tôi bảo gì nó cũng chịu làm. Vậy mà tôi vẫn buông, có thế con Nụ mới xoắn xuýt cầu xin tôi trị cho nó.
Đã 3 ngày bà xã dẫn lũ nhóc về thăm ngoại. Tưởng rằng vắng chủ nhà gà sẽ vọc niêu tôm, ai dè tôi khốn khổ khốn sở như vầy. Đành rằng con Nụ bị tôi dọa dẫm đã để tôi sờ soang măn vú, lại còn giúng cả mồm vào bú mút, nhưng chính cái chỗ làm ăn khan, chay tịnh này mới hại tôi dữ tợn. Giá có vợ ở nhà được nắn bóp một người rồi vào hưởng thụ thì đúng là tiên trên đời, đằng này có thứ đồ chơi rồi ấm ức nằm không thì còn lý thú gì nữa.

Biết mười mươi vợ đi chẳng hề định về sớm mà sao vắng bả cũng nhớ da diết. Nhớ người ngợm bả thì ít mà nhớ vú húm bả thì nhiều. Đàn bà chi đẻ năm lần ba lứa mà vú còn nghền nghện dễ thương. Tôi bóp hoài không thấy mỏi, bú dài miệng không muốn thôi, lại còn cái hũ mắm cáy của bả nữa. Nó nồng cách gì, đặc biệt có mùi hoi hoi mà bỏ quên thì bỏ hổng nổi.

Bả cũng kỳ, tôi bò vào sờ sờ thì giả bộ la mà giò lắc lư bét mở. Tôi chưa kịp nói năng thì kêu nóng nực tùm lum, đòi tuột quần ra cho mát. Cởi cái váy lại xin cởi nốt cái lót và kêu um ngứa chỗ này chỗ nọ. Tôi gãi mấy cũng kêu chưa trúng chỗ. Đến khi tôi chõ mõm vào nút nút thì mới rên rẩm là bớt và xin tiếp tục để lấy hết cái nọc ngứa ra. Chừng hũ mắm đổ lăn chiêng, nước cái lùn xùn ra cả đống, keo đặc khắm lặm tôi rúc tựa chuột rúc thì bả nạnh chưn lên mà hối liên miên.

Đó nọ, bởi vậy mười đêm hết chín tôi cúc cung phục vụ bả muốn trầy tay tróc miệng. Quậy xùng xục lại còn phải leo lên làm nài, cưỡi ngựa phi nước đại qua bao đồi núi, suối khe. Cỡi đến tà mông cấn đít, cỡi đến cùn đục, mòn dùi mà bả cứ một hai : anh làm dở ẹc, không đã ngứa gì cả. Bây giờ bả đi, đồ nghề đem theo, thiệt bực hết sức.

Bỗng tiếng chuông reo giục giã. Tôi đã định làm thinh cho bả lên ruột chơi, nhưng loáng thoáng nhớ cái vú, cái hũm lại không nỡ. Tôi a lô, mẹ đĩ nhà nó nhỏn nhoẻn : há ni, buồn hôn. Em đi chắc há ni xìu dữ hả. Nhớ em chút nị nào hôn, tội nghiệp, em đi đã nhớ ứng trước còn để cưng lãnh ráp bên chắc hổng sao chớ hả. Ráng đi, em sắp dìa rồi. Sáng nay tính đi nhưng bà ngoại mấy đứa than van nhớ nên phải ở lại.

Tôi im im nghe, chừng thấy anh chồng cú lần của mụ nín khe thì hốt hoảng : ủa sao cưng hổng nói gì hết. Bịnh hả. Bả hỏi dồn dập. Tôi thở phì phì trong ống liên hợp : hổng sao, nhưng em về chắc chôn anh là vừa. Bả quính lên : đau gì tai hại vậy, đúng lúc em đi vắng lại bịnh. Tôi nói : bịnh này là bịnh tâm, nó thiếu vú, thiếu húm nên xật xừ. Bả la toáng lên : chèn đét, làm em hết hồn. Và bả trách cứ : em già rồi, cưng ơi, mấy món đó rệu rã hết trơn, cưng khen làm em nhột.

Lúc này tôi mới nói thiệt không ngờ : đàn bà đâu thấy cái đẹp của ngực, háng mình. Phải đàn ông mới nhận ra. Bà thử bữa nào quên bận đồ ra đứng cửa hóng gió coi đàn ông đi qua, con trai đi lại, tay nào mà đi mạnh mẽ thì anh đâm đầu xuống đất. Còn em gan cùng mình nữa thử nhứ nhứ đưa húm ra rồi nói với họ tôi để cho coi rồi, đi dùm ngay, tay nào mà đi thẳng người, không co ro cúm rúm thì anh mới tin là em " ôn phát xân ". Bà xã cười phẹt phẹt.

Nói dăm điều ba chuyện, tôi gạt phăng : em cúp đi, anh mệt rồi, nói chút nữa chắc anh cho chó ăn chè mất. Bà xã tôi phàn nàn : anh đúng là đồ mắc dịch, nói chuyện với vợ mà cũng nghĩ tào lao, tầm bậy. Rồi nghe bả vỗ bịch bịch, hổng hiểu bả đập vô đâu mà nghe bụi bay tung toé như đang đứng trước mặt tôi hiện giờ. Tôi hí hí hun gió cái chóc, chua thêmphụ đề và tô màu tếch ni cu lơ làm bả bủn rủn tay chưn : cho anh úm vô hũ mắm một cái, nhớ thấy mồ hè.

Tôi gác điện thoại mà ngẩn ngơ, ngơ ngẩn như hóa rồ. Con Nụ thập thò hỏi : cậu sao vậy. Tôi bừng bừng vui vẻ : tao mới nói chuyện với mợ. Mợ hỏi nhà có gì lạ hôn, tao khoe mày làm tốt lắm, mợ bảo ờ cậu cháu cố vui, bữa nào mợ về sẽ cho quà. Tôi thì chắc mẻm có quà, còn con Nụ thì bả lấy gì cho nó mà hứa với hẹn. Nhưng con Nụ lại nghĩ khác, nó nhỏn nhoẻn thưa : cốt là cậu vui thôi, còn cháu không có quà cũng được.

Con nhỏ nói tưng tửng mà sao tôi xốn quá mức. Nó bắt đầu biết nói hành nói tỏi tôi hồi nào vậy. Chả lẽ nó thấy tôi lù rù mò bậy nó rồi nó coi tôi cá mè một lứa hay sao. Tôi muốn điên cái đầu với hai mợ cháu nó. Nó thấy bặt im lâu lâu nên rụt rè : thưa cậu, còn việc khám tiếp cho con cậu tính sao. Tôi vụt tỉnh ra : ờ ờ, cậu nhớ chứ. Tối qua cậu phải thức mò mãi mới moi ra nguyên nhân. Từ từ bữa nay cậu sẽ áp dụng thử xem có ra trò ra trống gì không.

Tôi cốt ngâm tôm để con nhỏ căng thẳng và y như rằng nó hỏi dọ : cậu làm sớm hộ con. Tôi đùa nó : bộ mày muốn cậu nhịn đói mà làm được việc khám lâu lắc cho mày hử. Con Nụ tịt miệng, lăng xăng lo chạy dọn điểm tâm cho tôi.

Le Truong (suu tam )

0 nhận xét:

Đăng nhận xét